Thiên quan tứ phúc cảnh h

     
*Chương này còn có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy văn bản chương, phấn kích bật chế độ hiện hình hình ảnh của trình coi ngó để đọc.Đột nhiên, Tạ Liên trợn to nhì mắt.Đời này y chưa từng bị ai đối xử bởi vậy cả.

Bạn đang xem: Thiên quan tứ phúc cảnh h

Thứ nhất không ai dám, vật dụng hai không ai đủ khả năng. Núm mà bạn này như ma như quỷ, xuất hiện thêm quá nhanh, Tạ Liên còn chẳng kịp đề phòng thì đã rơi vào tình thế tình cảnh như thế, tốt nhất thời luống cuống tay chân, gắng sức mong muốn đẩy đối phương ra, cơ mà chỉ sặc thêm vài ngụm nước, "ùng ục ùng ục", bong bóng nước như hạt thủy tinh phun từng chuỗi từ miệng y, đây đó là điều tối kỵ lúc ở bên dưới nước. Tức thì sau đó, đối thủ siết hông Tạ Liên chặt hơn, khung hình hai người càng kề sát nhau hơn, hai tay đang đẩy nhăng nhít của Tạ Liên bị nghiền gập trước ngực thiết yếu y, khiến y không sao nhúc nhích nổi, môi cũng trở nên chặn kín, hôn càng tận tình hơn, một luồng khí vơi nhẹ lạnh giá từ trường đoản cú truyền qua. Giữa thời điểm ngỡ ngàng luýnh quýnh cùng nhẫn nhục chịu đựng, Tạ Liên thấy rõ khía cạnh mũi của đối phương.Là Hoa Thành.Ngay khi phát hiện tại là Hoa Thành, Tạ Liên dứt giãy dụa ngay, trong lòng toát ra thật nhiều để ý đến linh tinh lếu loạn không đúng vào lúc tí nào, chẳng hạn như: hoá ra là Hoa Thành, thảo như thế nào lạnh như thế. Quỷ không buộc phải hít thở, vậy nhưng mà cũng truyền khí cho doanh nghiệp được. Nhưng lẽ nào quỷ ko chìm xuống nước?Đúng thời điểm này, Hoa Thành thình lình mở đôi mắt ra.Ngay khoảnh khắc đối diện với góc nhìn đen láy gần trong tấc gang đó, Tạ Liên lại cứng lag cả người, thế rồi bỗng dưng chốc vùng vẫy, đấm đá nước thình thịch, y như một nhỏ vịt dềnh dàng về chẳng may chìm dưới nước. Động tác đánh đấm nước đó bị Hoa Thành giải tỏa một biện pháp dễ dàng, hắn ôm hông Tạ Liên, tức tốc bơi lên trên. Ko lâu sau, hai người bất hốt nhiên trồi lên khỏi mặt nước!Đáy nước lạnh buốt, bầu không khí cũng rét mướt ngắt, nhưng body Tạ Liên giờ đây nóng hầm hập. Cơ hội vừa trồi khỏi khía cạnh nước, y vẫn muốn quay đầu đi, tuy nhiên làn khói đen như hổ rình mồi vẫn còn đấy che phủ mặt trên. Mắt thấy có tín đồ trồi lên, nó chớp nhoáng bủa vây. Tạ Liên chỉ mới quay đầu qua 1 chút, chưa chi đã trở nên Hoa Thành cần sử dụng tay ghìm gáy vặn vẹo trở lại, tư phiến môi còn chưa bóc rời bao lâu lại dán chặt vào nhau. Tạ Liên bị hôn đến nỗi cánh môi vừa nhức vừa tê, gần như muốn mất luôn tri giác. Trường hợp là tín đồ khác, y đã đâm một kém kiếm từ rất lâu rồi, nhưng đối thủ lại là Hoa Thành, y hoàn toàn không biết nên thế nào cho phải, bị dồn ép tới cả ứa nước mắt. Dịp này, Tạ Liên nhìn thấy từ bên cạnh hai người, hàng nghìn hàng chục ngàn con bướm bạc tình bay ào khỏi khía cạnh nước, lướt qua khía cạnh Hoa Thành!Kéo theo một tiếng rít chói tai, trận mưa bướm xum xuê như đạn thép phun tung tóe từ dưới mặt nước, cánh bướm phản nghịch chiếu tia nắng sắc lạnh như lưỡi dao, tức tự khắc cứa mang lại linh hồn trẻ con hét thảm luôn luôn mồm, sương đen bay tán loạn, chạy thục mạng mọi nơi. Nuối tiếc thay, bọn bướm che trời rợp đất sẽ vây nó sống giữa, dẫu nó xông ngang đánh thẳng thế nào cũng không xông ra được. Còn Hoa Thành lại chẳng bi quan ngước mắt, ôm Tạ Liên lặn xuống nước lần nữa. Qua 1 hồi, sau cùng môi hai bạn cũng tách bóc ra.Vừa rời nhau, Tạ Liên lại mửa một chuỗi bong bóng khí, còn Hoa Thành thì để dành ra một tay, ném một viên xí ngầu. Ngạc nhiên viên xí ngầu vẫn có thể xoay cực nhanh trong nước, khiến cho một chiếc xoáy táo bạo mẽ, sau cuối mới kết thúc lại. Lát sau, hai tín đồ trồi lên khỏi phương diện nước lần nữa.Lần này, từ thời điểm cách đây không xa chính là bờ, Hoa Thành bèn dẫn Tạ Liên tập bơi qua. Chần chừ bờ này là bờ sống đâu, có đèn đuốc và tiếng fan như gần như xa. Tại mặt nước phía sau, đàn bướm cắp theo một làn khói đen phóng lên tận trời, bay về chỗ thấp thoáng ánh đèn ấy, chỉ để lại tiếng hô lâu năm thảm thiết trong cả một mặt đường của thai linh: "Mẫu thân --!!!"Hai bạn lên bờ, ngồi phịch xuống đất. Mặt đương đầu như thế, bấy giờ đồng hồ Tạ Liên mới nhìn rõ dáng vóc của Hoa Thành đối diện mình.Thật ra hai tín đồ họ chỉ mới không chạm chán nhau vài ba ngày thôi, tuy vậy Tạ Liên cảm thấy bên cạnh đó hai fan đã không chạm chán nhau rất mất thời gian rồi. Từng lần gặp gỡ mặt, Hoa Thành luôn luôn đẹp một biện pháp khác biệt, hình như lần này hắn lại lớn hơn lần trước một nhị tuổi. Gương mặt của Hoa Thành vốn sẽ tuấn tú, ra khỏi mặt nước trông càng chói mắt hơn. Sợi tóc black nhánh, màu da trắng muốt, mặt má phải là 1 trong lọn tóc cực mảnh đầu năm mới thành bím tóc nhỏ, một gai chỉ đỏ được dày công bện vào. Đây là lần đầu tiên Tạ Liên phạt hiện, bên trên vị trí thân trán của Hoa Thành gồm một hotgirl tiêm* nho nhỏ, tôn lên nét trẻ đẹp tinh tế cho gương mặt của hắn. Phương diện khác, bé mắt bị đồ vật bịt màu đen che phủ tạo thêm vài luồng ngay cạnh khí, giảm bớt phần sắc sảo ấy, giúp nét trẻ đẹp của Hoa thành công mức phẳng phiu gần như hoàn mỹ.*Mỹ nhân tiêm: Phần chân tóc mai sản xuất thành hình chữ M.Hoa Thành nhíu mày, trong khi đang nhẫn nhịn, thở vội vàng vài hơi rồi mở miệng, rõ ràng chất giọng còn trầm đục rộng xưa, nói: "Điện hạ, ta..."Từ fan ngợm mang lại tóc tai của Tạ Liên số đông đang nhỏ tuổi nước tong tỏng. Môi y sưng đỏ, nhị mắt tách rạc, ngớ ra cả buổi new ngập xong lên tiếng: "Ta... Ta... Ta..."Chẳng biết "ta" từng nào lần, Tạ Liên mới bất chợt thốt ra một câu rất khác ai: "Ta thấy hơi đói."Nghe vậy, Hoa Thành sửng sốt.Tạ Liên còn chưa phục hồi tinh thần khỏi cơn kinh sợ, lóng ngóng nói: "Không phải.

Xem thêm: 2 Cách Làm Tai Heo Cuốn Bánh Tráng, Món Ngon Ăn Hoài Không Chán

Ta... Ta... Ta thấy hơi bi thảm ngủ..."Y trở mình, đưa sườn lưng về phía Hoa Thành, nhì tay cùng đầu gối chạm đất, chậm chạp mò mẫm, bên cạnh đó đang search đồ. Hoa Thành nghỉ ngơi sau sườn lưng y hỏi: "Huynh vẫn tìm gì thế?"Tạ Liên chỉ vô thức không đủ can đảm nhìn Hoa Thành, mồm nói năng loạn xạ: "Ta vẫn tìm đồ. Ta đã tìm nón của ta. Nón của ta đâu rồi?"Nếu đổi fan khác cho xem, thấy tình tiền cảnh mắt, chắc chắn là sẽ hét thảm một tiếng: "Thôi xong, ngu fan rồi!" thiệt ra chỉ bởi vì Tạ Liên trước đó chưa từng trải nghiệm chuyện này bao giờ, độc nhất thời chịu cú sốc quá lớn nên tương đối mất điều hành và kiểm soát mà thôi. Tạ Liên sử dụng cả tay lẫn đầu gối, đưa lưng về phía Hoa Thành, đi vài cách trên đất, lẩm bẩm: "...Ta, ta tìm không thấy. Ta đề xuất đi. Ta nên về nhà nạp năng lượng cơm... Ta đề xuất lượm đồng nát...""..."Hoa Thành nói: "Xin lỗi."Phát hiện giọng nói của Hoa Thành truyền tới từ đằng sau đã đi đến gần, Tạ Liên đột nhảy dựng lên, hô lớn: "Ta nên đi!"Tiếng hô của y nghe như sẽ kêu cứu giúp mạng vậy. Hoa Thành quát: "Không được!"Tạ Liên hối hả muốn chạy, tuy nhiên chưa chạy được mấy bước, lòng cẳng bàn chân chợt nghiêng ngả, ngã nhào xuống đất lần nữa. Ngoảnh đầu lại nhìn, dưới đất trải dài vết máu, cây kim đâm vào lòng bàn chân nay đã ghim trọn vào trong. Hoa Thành túm rước mắt cá chân của y, thay đổi giọng điệu hỏi: "Huynh sao thế?"Tạ Liên cấp vã rút chân về, nói: "Không sao không sao không sao hết, ta không nhức tí nào, ko có gì cả!"Hoa Thành hơi tức giận: "Sao huynh ko đau mang lại được!" Nói đoạn bắt đầu động tay, coi bộ hy vọng tháo giầy của y, dọa đến Tạ Liên sợ đến hơn cả cắm đầu trườn về phía trước, vừa bò vừa la: "Đừng mà đừng mà đừng mà, chớ mà!"Tạ Liên trườn về phía trước, Hoa Thành bèn kéo lại quán triệt y bò. Khu vực này loạn hết cả lên, sau cùng cũng khiếp động những người khác trên bờ, một tràng trống gõ chiêng khua quỷ khóc sói tru vang lên, một đám dưa méo táo khuyết thối chưa bao giờ là chiếc giống gì tất tả vây quanh đây, kêu la oai vệ oái: "To gan thật! Đứa làm sao đấy! ko biết đấy là đâu sao? ngán sống hay muốn chết thêm lần nữa? Ta... ối mẹ ơi, chẳng phải đó là thành chủ sao?!"Đám quỷ lập tức a tòng nhau la lớn: "Chào ngài thành nhà lão nhân gia!"*Lão nhân gia: phương pháp xưng hô kính trọng với những người lớn tuổi/ vị thế cao.Tạ Liên âm thầm kêu thảm, chỉ hận cấp thiết đưa nhị tay bịt mặt. Không ngờ nơi đó lại là chợ Quỷ!Trong đám quỷ có nhiều kẻ lần trước Tạ Liên mới chỉ liếc vội vàng một cái, bên cạnh đó y còn trông thấy một chiếc đầu heo thân quen thuộc. Nhị người bọn họ ướt sũng, bị vô số fan lẫn quỷ vây xem, Hoa Thành còn đang cố kỉnh cổ chân y không buông, ở đầu cuối cảnh tượng gây chấn động dạn dĩ này cũng khiến y tỉnh táo phần nào.Ngờ đâu sau thời điểm thấy rõ một người trong những đó là Hoa Thành, đám quỷ càng thú vui hơn, rúc hét: "Thành chủ! gồm phải ngài hy vọng hấp diêm nó không! có cần góp một tay không! đàn ta đè nó giúp ngài!"Hoa Thành mắng: "Cút!"Đám quỷ bèn co giò cút lẹ. Nhưng cho dù bọn chúng vây xem trường đoản cú đằng xa, không đủ can đảm đến ngay gần nhìn, Tạ Liên cũng muốn bất tỉnh nhân sự xỉu mang lại xong, bởi vì Hoa Thành sẽ đứng dậy, khom lưng vơ dịu một cái, bế Tạ Liên lên, bình tâm đi về phía bờ.Trên người Tạ Liên còn mặc vật dụng nữ, đề xuất nói may là gối đầu không còn trong bụng, không thì hình hình ảnh này rất có thể đáng hại hơn ấy chứ. Chỉ là cảm xúc đáng sợ ấy đã hỗ trợ Tạ Liên tỉnh apple hẳn, y giãy dụa mấy dòng trong khuỷu tay của Hoa Thành, tiếc nuối rằng không giãy thoát được, chỉ đành ho dịu một tiếng, nói: "...Tam Lang, xin lỗi nha. Lúc nãy ta hơi thất lễ, nhằm đệ cười chê rồi."Với Tạ Liên cơ mà nói, chuyện xẩy ra trong giây khắc vừa rồi trái là cú sốc lớn. Tạm thời cứ gọi "cú sốc" vậy, dù gì rồi cũng là lần đầu tiên tiên. Tuy thế mà, không những vì đấy là lần đầu tiên. Trong cả mấy trăm năm qua, chưa phải chưa từng có cô bé quỷ kiều diễm è truồng cám dỗ y, nhưng mà y chưa bao giờ cảm thấy mất mặt và xấu hổ mang đến thế. Tại sao lại ra nông nỗi như bây giờ, Tạ Liên chỉ rất có thể cho rằng, chắc hẳn rằng là vì chưng quốc sư chỉ dạy dỗ y bí quyết đề phòng phụ nữ, chứ không hề dạy y bí quyết đề phòng bầy ông, y không tồn tại kinh nghiệm, nên lúc này mới bị đánh mang đến trở tay ko kịp.Nhớ lại loạt làm phản ứng vừa rồi, Tạ Liên tất cả chút ngượng ngùng, cảm thấy mình kích động hơi quá, nhủ thầm Tam Lang vốn bao gồm ý tốt, vậy cơ mà mình lại bị dọa sợ cho vậy, với những người giúp mình mà lại nói, chính xác là chẳng lễ phép gì cả. Lại nghe Hoa Thành nói: "Không bao gồm gì đâu, là ta làm càn mà. Mạo phạm ca ca rồi, Tam Lang buộc phải nhận lỗi mới phải."Thấy Hoa Thành không để bụng, Tạ Liên lén lút thở phào dịu nhõm, nói: "Lúc đó tình nỗ lực cấp bách, đệ cũng chỉ giúp một tay thôi, vốn dĩ chẳng yêu cầu chuyện to lớn tát gì. À đúng rồi." Y vẫn còn đấy nhớ lúc đầu mình đang làm cho gì, hỏi: "Tam Lang, sao đệ lộ diện đột ngột vậy? Linh hồn trẻ con kia đâu?"Giọng điệu của Hoa Thành lại không cho phép chất vấn: "Trị yêu thương trước đã."Lúc vẫn nói chuyện, nhì người đã đi đến trước một tòa đơn vị tráng lệ. Tạ Liên ngấc đầu lên nhìn, ngạc nhiên trên tòa công ty lại viết ba chữ "Cực Lạc phường".Y quá đỗi kinh ngạc, lẽ nào Cực Lạc phường bị đốt sửa kết thúc nhanh vậy sao? không chỉ có thế còn sửa tương đồng lúc đầu. Nhưng bởi vì lòng chột dạ, Tạ Liên cũng hổ thẹn hỏi. Hoa Thành bế y vào trong, đặt y lên tháp mặc ngọc. Tạ Liên ngồi trên tháp, Hoa Thành thì quỳ một chân dưới tháp, nâng chiếc chân bị mến của y lên, soát sổ lỗ nhỏ bị máu nhuộm đỏ dưới lòng bàn chân.Tư cầm cố này tạo cảm hứng vô cùng bất an, Tạ Liên nói: "Không được mà!" xong xuôi lời mong leo trở xuống, Hoa Thành lại đè y lên tháp, tay vừa vững vừa nhanh cởi giày lẫn vớ của y ra.Chân này vừa khéo là chân bị buộc gông chửi rủa của Tạ Liên, một dòng vòng đen sậm xích quanh cổ chân trắng ngần, đối lập cụ thể khôn xiết. Hoa Thành chỉ dừng mắt tại mắt cá chân có độ cong ôn hòa ấy giây lát, sau cùng áp lòng bàn tay vào chỗ Tạ Liên bị thương, nói: "Chắc đang hơi đau đấy, ca ca đừng nhịn, đau thì cứ kêu."__________________Tác giả tất cả lời ý muốn nói:Hoa Hoa là quỷ, cháu nó rất có thể không hít thở, vậy nên mấy trang bị như khá thở đựng CO2 gì đấy không thành lập.___________________Huhu mẫu cảnh này nó đẹp nhất quá huhu
*
*
*
*