Đá đỏ quỳ châu 1991

     

Sau gần 20 năm bình lặng, vừa mới đây Châu Bình lại xôn xao vị có fan đào ao tìm kiếm được đá đỏ, bán được nhiều tỷ đồng. Fan Châu Bình lại kéo nhau vào rừng tìm kiếm vận may.

Bạn đang xem: Đá đỏ quỳ châu 1991


Ngược lên miền tây xứ Nghệ, chạy dọc quốc lộ 48, chúng tôi tìm đến “thủ bao phủ đá đỏ” Châu Bình - chỗ từng là “lãnh địa máu”. Hỏi chuyện “giấc mơ đá đỏ”, một cụ cao niên sống ở dưới chân đồi Tỉ nói rằng: “Sau gần 20 năm bình lặng, mới đây Châu Bình lại xôn xao vị có người đào ao kiếm được đá đỏ, bán được nhiều tỷ đồng. Người Châu Bình lại lục tục kéo nhau vào rừng tra cứu vận may, nuôi niềm mơ ước đá đỏ...”.

“Lãnh địa máu”

Đồi Tỉ - quả đồi có trữ lượng đá đỏ nhiều nhất tại đất Châu Bình, hiện nằm trơ trọi cách quốc lộ 48 chừng một cây số. Sau hầu như vụ sập hầm, nhiều năm nay đồi Tỉ là khu vực cấm người dân ra vào khai thác. Lối vào đồi Tỉ ngoằn ngoèo, heo hút, vắng nhẵn người.

Anh Nguyễn Văn thắng - phu đá đỏ 1 thời dẫn đường và chỉ tay về hướng quả đồi trọc đỏ au, dưới có một ao nước sâu hoắm nói: “Dấu tích ở đồi Tỉ giờ vẫn còn đấy hàng trăm hố to, hố nhỏ dại san gần kề nhau, khoét sâu vào lòng núi. Từ lâu cả đồi Tỉ đen bí mật người”. Đến mặt một hố sâu hút, anh win kể bản thân từng bị chôn vùi ở dưới hố này nhưng suôn sẻ được cứu sống.

“Mồng năm tết Quý Dậu (1993), tôi với năm đồng đội trong xóm sở hữu cuốc xẻng lên đồi Tỉ tìm vận may. 12h, nhóm shop chúng tôi rút ra khỏi hầm để ăn uống cơm trưa thì tai ương ập đến. Tôi cùng với anh Hương sẽ ở vào hầm thì bỗng nhiên đất lở, miệng hầm đổ ập xuống. Anh Hương chết tại chỗ. Tôi bị đất đè bất tỉnh nhân sự đến ngày hôm sau new hồi tỉnh, nhiều tháng sau mới phục hồi trí nhớ. Sau này đồng đội kể lại lúc thấy những khối khu đất đổ ập xuống hầm, bên cạnh đó không còn chút mong muốn cứu sống, mọi người chỉ nỗ lực đào bới để mang xác hai cửa hàng chúng tôi về. Khi chuyển tôi lên khỏi mặt đất thì người đã cứng đờ, tím tái, dừng thở tuy nhiên mạch vẫn còn đập, chúng ta chở tôi đi cơ sở y tế cấp cứu đề nghị thoát chết” - anh win hồi tưởng.

Khi nói tới địa danh đồi Tỉ, tín đồ dân Châu Bình mang lại nay vẫn còn đấy thấy ớn lạnh, tang thương. Đó là một ngày mưa vào giữa tháng 6/1991. Hàng vạn người ùn ùn kéo về đồi Tỉ tìm bí quyết chui vào dưới lòng đất để đào hồng ngọc.

*
Đồi Tỉ, ngôi mộ tầm thường của hàng trăm phu đá đỏ bị chết vì chưng sập hầm.

Những con đường hầm được đào sâu, nối nhau chằng chịt. Đồi Tỉ ngổn ngang như chiến trường.

“Những so bì đất thường xuyên được chuyền lên tự hầm sâu, tiếp đến mang ra suối để đãi. Mọi fan đang mải mê tìm kiếm đá đỏ thì thốt nhiên nghe tiếng rượu cồn thất kinh, rồi phần đông tiếng la thét thất thanh. Sập hầm! những hầm cạnh nhau tiếp tục sụp. Đồi Tỉ rung chuyển. Mọi người hốt hoảng, giẫm đánh đấm lên nhau vùng chạy bay thân. Vụ sập hầm hôm đó chết cả trăm người, 10 ngày hướng đến mà tìm không hết xác. Xác bị tiêu diệt đắp chiếu nằm nhan nhản dọc quốc lộ 48, chờ fan nhà cho nhận đem lại mai táng” - ông Kim Văn Duyên, quản trị UBND xóm Châu Bình, ghi nhớ lại.

Ông Duyên đề cập rằng ngày còn đá đỏ, thi phảng phất lại nghe tin có tín đồ chết. Ở đây có khá nhiều lý vì chưng để chết: tín đồ chết vị hầm sập, fan chết bởi vì tranh giành lãnh địa, có fan lại chết vì sốt giá ác tính. Dọc mặt đường lúc nào thì cũng nghi bất tỉnh nhân sự khói hương...

Hạnh phúc ý muốn manh

Hôm về Châu Bình, khi đi qua ngã bố Trại Bò, shop chúng tôi tình cờ gặp gỡ người lũ ông trung niên đang chờ tai nghe bản nhạc xẩm réo rắt: “Anh đi đào đá đỏ, ở vùng mỏ Quỳ Châu/Anh biết kiếm tìm đâu tìm không thấy đá đỏ/Trời đến ai thì tín đồ đó có, ao ước có mà được đâu/Anh ơi chờ ước ao cầu sự sung sướng mong manh, mạng sống chẳng yên ổn lành...”.

Hỏi chuyện bắt đầu biết người lũ ông đó tên Tân, từng là phu đá đỏ, có em trai chết vì sập hầm. Tân kể: “Thời đó, mạng fan rẻ rúng lắm. Người chết bởi sập hầm, phu đá đào bới lên bỏ bên rìa đường, đắp chiếu lại, rồi tín đồ thân lặng lẽ âm thầm thuê xe mang về quê. Hay nhiên không tồn tại một ai trình báo công an hay chính quyền, bạn đến bạn đi số đông lặng lẽ”.

Xem thêm: Nhạc Sĩ Phạm Tuyên Và Bài Hát Chiếc Đèn Ông Sao Của Nhạc Sĩ Nào

Chúng tôi ngược về thị trấn Nghĩa Đàn, tìm đến xã Nghĩa Lộc - nơi có nhiều phu đá sập hầm chết trong thời hạn 1991, cả làng làm giỗ chung. Ông hồ nước Trọng Hiển, trưởng xóm rạng đông (xã Nghĩa Lộc), từng là phu đá đỏ một thời. Ông Hiển nói thời đó đói khổ, toàn cục trai tráng trong làng, tất cả cán bộ thôn xã, phần đông kéo nhau lên Quỳ Châu đào đá đỏ.

“Tháng 2/1991, tôi và 50 fan dân trong xóm bình minh lập thành một hội kéo nhau đi đào đá đỏ. Lên vùng mỏ Quỳ Châu, thấy quân chúng tôi đông, lại nghe tiếng dân Nghĩa Đàn đầu gấu nên một trong những nhóm hoảng loạn vứt hầm quăng quật chạy. Nhóm chúng tôi tiếp quản lí hầm để đào, new đào được một ngày thì xảy ra tai họa. Hầm sập vùi bị tiêu diệt bảy người, trong những số đó có nhì anh em. Ba người khác được mang đi cấp cứu vớt kịp nên suôn sẻ thoát chết” - ông Hiển nhắc lại.

Đang ngồi nhặt rau, bà Nguyễn Thị Mai, bà xã ông Hiển, góp chuyện: “Khi ôtô chuyển bảy xác chết xuống tập kết ở nhà văn hóa truyền thống thôn để người thân trong gia đình đến nhận, tôi vẫn thót tim vày trong gò xác tất cả một fan quấn cái chăn của ck tôi. Tôi lan ra khóc, mọi người cũng nghĩ ck tôi đang chết. Nhưng lại khi giở chiếc chăn ra thì không hẳn mặt chồng. Gia đình tôi lóe lên hi vọng anh Hiển còn sống. Nhì ngày sau chồng tôi đi dạo thất thểu về đến nhà”.

*
Khu vực đãi đá đỏ của ông Thanh, biện pháp đồi Tỉ khoảng tầm 500 m. Ông Thanh vừa đào ao trúng đá đỏ buôn bán tiền tỷ, sau đó ông mướn thêm hàng trăm người, đưa cả thiết bị xúc vào đào bới tìm tìm hồng ngọc. Trên đây, thiết bị hút nước nổ rền xuyên suốt đêm ngày, cả một vùng rộng nhiều hecta bị bươi tung khu đất đỏ au, khô khốc.

“Chồng chết, nhà không tồn tại tiền cài đặt nổi mẫu quan tài, nên giật mấy tấm ván cửa mục nát đóng góp lại nhằm tiễn ông đi. Chị em con rau củ cháo dính víu sát vào nhau sống qua ngày. Chồng mất được bố năm thì đứa con gái út lại chết đuối. Tôi suy sụp rồi đổ bệnh, đứa đàn ông đầu phải bỏ học đi làm để kiếm miếng ăn”- bà Thư thẫn thờ quan sát di ảnh của chồng con, nước mắt sống lưng tròng.

Ở buôn bản Bình Minh gồm thêm sáu mái ấm gia đình phu đá cũng làm giỗ vào ngày 17/2; thôn Nghĩa Lộc thì có hàng nghìn phu đá “ra đi, đi mãi ko về”, để lại hầu hết quả phụ tuổi song mươi

Vẫn nuôi niềm mơ ước đá đỏ

Ông Kim Văn Duyên bảo rằng đá đỏ tất cả sức hút tởm gớm. Không chỉ là người dân nhưng cả giáo viên, cán cỗ ngân hàng, cán cỗ xã cũng đổ xô ập vào đồi tìm vận may đổi đời.

“Người dân cứ nghĩ đá đỏ là vô tận, còn các dưới đất. Vậy cho nên đào được bao nhiêu là đưa ra tiêu, chơi thoải mái và dễ chịu là không còn luôn. Tiền tìm được tiện lợi nên họ ném vào đề đóm, cờ bạc, gia tài mất hết. Tôi từng là phu đá, cũng tìm được chút ít cơ mà rồi tiêu pha hết” - ông Duyên phân tách sẻ.

Ông Duyên bảo rằng quê ông khôn cùng ít bạn giàu lên nhờ đá đỏ, mà băng hà thì nhiều. Cơn sốt đá đỏ quét qua làm cuộc sống người dân Châu Bình xoay cuồng trong căn bệnh tật, tệ nạn, chết chóc buồn nhưng niềm mơ ước đá đỏ vẫn không từ bỏ được.

“Mới trên đây có bạn đào ao kiếm được một viên đá đỏ buôn bán mấy tỷ đồng, sau đó lái buôn trong xã mang đi phân phối lãi được mấy chục tỷ đồng. Chũm là một trong những người đua nhau đào vườn, toá nhà lấy khu đất đãi đá, có bạn kéo nhau vào khe suối tra cứu vận may”, ông Duyên nói rồi đưa chiếc smartphone cho chúng tôi xem bức ảnh chụp viên đá đỏ quý giá fan dân mới tìm được.