Phường lam sơn thị xã bỉm sơn cần quan tâm phục hồi, tôn tạo đền thờ và lăng mộ tướng quân nguyễn thiện

     

Suy nghĩ làm gì lao trọng tâm khổ tríLũ bọn họ sống một đời vô vịNên lựa chọn rừng sâu núi cả tấn công nhau” (NBS)

*
Nguyễn Bắc Sơn

Khoảng cuối những năm 60, đầu những năm 70, trong số những người làm thơ tự do và “làm dáng” theo thơ tự do, những người làm thơ tranh đấu theo kiểu “hiện thực nửa mùa, khẩu hiệu”, bỗng xuất hiện lẻ loi một khuôn mặt mới toanh mang phong thái của “trường phái” thơ ngang tàng, khẩu khí, coi thường khoái đúng với hóa học hiện thực phơi bày nhan nhản trong cuộc sống đời thường khốn đốn thời bấy giờ, rất không giống ai.Đó là trường thích hợp của Nguyễn Bắc Sơn, fan thọc chân vào xóm thơ như một kẻ “du côn chữ nghĩa”, một hành đưa rong nghịch dọc ngang vào trận đồ bát quái giữa thánh thiện với tội lỗi, giữa hạnh phúc và khổ đau, giữa đạo cùng phi đạo, giữa giỏi và xấu; để sau cùng nghêu ngao một câu hát rong: kẻ làm cho thơ song khi biến thành du đãng / hoặc nhà thơ theo khí hậu từng mùa.

Bạn đang xem: Phường lam sơn thị xã bỉm sơn cần quan tâm phục hồi, tôn tạo đền thờ và lăng mộ tướng quân nguyễn thiện

Sự thọc chân bất thần của Sơn, ví von một biện pháp trần trụi, cũng tỉ như bứt gai lông con kê ngoáy vào lỗ tai kẻ khác, gây xúc cảm nhột nhạt vừa khó chịu, vừa mê say thú.27 bài bác thơ phơi trải trong Chiến tranh việt nam & tôi đã được chào đón (thời đó) bằng những thái độ khác nhau: những nhà làm bao gồm trị và đạo đức đưa cầy điện thoại tư vấn thơ Nguyễn Bắc sơn là “con sâu bệnh dịch hoạn”, là “phản chiến, kinh nhược”, những em đái thư khuê những vừa nhắm mắt vừa đọc, vừa thè lưỡi rụt đầu vừa rung lập cập những kích thích sinh lý sũng nước. Và chỉ bao gồm kẻ bị xô đẩy vào chốn “du côn, du đãng” mới đồng cảm được tiếng thơ bi hài lồng lộng bão cát, chói lóa lửa đỏ với dầm dề mưa lũ. Sự đồng cảm đồng điệu đống ý của hầu hết con người cùng một nuốm hệ sẽ phơi sườn lưng nướng trui bên trên lò than hồng rực đỏ, khét lẹt xung quanh chiến trường, nhằm tập làm cho Thảo Khấu:Vì sao ta mang lại đây hò hétHọc trò bẻ cây viết tập mang gươmTập uống máu tín đồ thay uống nướcMúa may theo lịch sử dân tộc điên cuồng.Những tra khảo trung ương óc dường như chưa hề bao gồm câu trả lời, không thể vấn đáp nổi, để ở đầu cuối phó mặc các sự đẩy đưa. Mặc kệ tất. Thằng như thế nào giương cao ngọn cờ cứ giương, đứa nào hò la cứ hò hét, cứ xông tới cùng trốn chạy, xông cho tới và ngã xuống, chiến thắng và bại trận. Tất cả đan chéo cánh vào nhau như đường gươm yêu thuật của phái Bạch Mi. Riêng biệt ta bỏ tuốt chiếc phía trước và phía sau, bỏ cái oai quyền và tắt thở phục để gia công một kẻ lãng đãng sương sương trong sương lửa mịt mùng gớm lợm:Bốn chuyến di hành một ngày mệt nhọc ngấtDừng quân đây nói chuyện tiếu lâm chơiHãy tựa nơi bắt đầu cây hãy nhìn mây trờiHãy tưởng tượng mình vẫn đi picnicKẻ thù ơi các ngài du kíchHãy né xa ra chớ chơi phun nheo
*

Chiến tranh việt nam & tôi, Đồng Dao ấn hành, tp sài thành 1972Không lạ, không xa nhưng mà cũng chẳng nhọc nhằn giải thích theo phép biện triệu chứng khi cơ mà guồng vật dụng xay thịt cứ nghiền nát từng cánh tay, bàn chân, thân thể bé người. Phần đông công dân, các đồng bào, bọn họ không lúc nào muốn thân xác mình trở thành món giết thịt băm; họ đâu ước ao bắn giết thịt nhau. Chỉ có những ngài thiết yếu trị tận dụng sự cả tin, phều ra chút nước bọt để tranh giành quyền lợi cá nhân theo mộng tranh bá thứ vương, bắt buộc “lúc này đây ta không thèm đánh giặc”. Ta “không thèm đánh giặc” vì trong lao động trí óc ta luôn luôn nghĩ:Xem trận chiến như tai trời ách nướcTa bắn trúng ngươi vì chưng ngươi bạc tình phướcVì căn phần ngươi xui khiến đó thôiChiến tranh này cũng duy nhất trò chơiĐến nỗi nhà văn Võ Phiến đề nghị thốt lên: “Bên tê là: các đứa điên say”; vị trí này là “ta” coi tiến công giặc như trò chơi. Thực trạng phải chăng sẽ xui có cái bất phải này để quân bình lại cái quá đáng kia. Óc hài hước bên này nhằm hiểu chủ yếu óc mộng tưởng mặt kia? (Võ Phiến, họ qua giải pháp viết, NXB Giao Điểm, SG 1972).Từ một cách biểu hiện rạch ròi như vậy, trong cuộc hành quân, dưới bé mắt bên thơ “du côn” là chuyện vặt, chưa phải của bản thân mình phải kêu những “ngài du kích” đứng xê ra, chớ có bắn nheo để ta “dừng quân chỗ đây thủ thỉ tiếu lâm chơi”.Cũng vì chiến tranh là sản phẩm “tai trời ách nước”, thân phận ta như cánh bèo mặt nước dạt lên bãi bùn khô thì thư hùng cũng là chuyện vặt:Mai ta chạm trận ta còn sốngVề ghẹ Sông Mao phá phách chơiChia sớt nỗi sầu thuộc gái điếmĐốt tiền tải vội một ngày vui.Chất bi thương trong Mật khu Lê Hồng Phong một lần nữa lật tung ra bề trái thúi hoắc của câu nói thời thượng từ cửa miệng những nhà đạo đức giả, trong thực trạng này như dòng tát của một cô gái điếm vào mặt đông đảo tên chủ yếu trị ma đầu, ma cô!Người sinh tồn nâng ly mời kẻ khuấtLại gần đây trên bãi cỏ bờ sôngSoi phương diện mình trong dòng nước xanh trongĐể bắt gặp hình bạn dạng lai diện mụcCởi áo trận và hoa mai ném tuốtXin tạm biệt đời vũ khí, huy chươngXin trở về như 1 kẻ hoàn lươngXin quăng quật hết xin bước đầu lại hết(Tiệc tẩy è cổ của fan sống sót)Nói theo cách nói của Cao Huy Khanh lúc công ty chúng tôi nằm phổ biến ĐĐ 31 ngôi trường Võ Bị Thủ Đức khóa 6/70, thì cuộc chiến tranh này dưới con mắt của Nguyễn Bắc tô là “cuộc lỏng lẻo du vào con đường huyệt tận, là sự việc nghêu nghêu trên cái giá treo cổ hận thừ”, nhưng mà Sơn thì như một bé sóc trước bờ vực sống và chết, luôn cười ha hả, niềm phần khởi điên một nỗi buồn tênh cực kỳ thênh thang, ngan ngát những mùi thơm của hoa cỏ, nắng ấm, suối trong… và bình thường quanh là mã tấu, lưỡi lê, bom đạn!Có lẽ chính vì thế mà phong thái khinh bạc cứ mỗi lúc mỗi đậm chất hương bòng hương cau:Khi tao đi rước khẩu phầnMày đi download rượu đế Nùng đến taoChúng bản thân nhậu để trừ haoBảy ngày đang đến nghêu nghêu trong rừngMùa này gió núi mưa bưngTrong lòng thiếu thốn rượu hero nhát ganMùa này gió kho bãi mưa ngànTrong lòng thiếu rượu hoang mang nhớ nhàNhững thằng bộ đội trẻ hào hoaLưu đày trong cõi rừng già núi xanhLao bản thân vào cuộc phân tranhTiếc yêu quý xương ngày tiết sinh thành được ư(Một tiếng đồng hồ đeo tay trước khi căn nguyên hành quân)Suốt dọc Chiến tranh việt nam & tôi, tôi nắm tìm chất nhân vật ca vẻ bên ngoài Homère với phần nhiều Odyssée, Iliad … tuy nhiên chỉ toàn đông đảo bi hài đan xen vào nhau bởi những tiếng cười vui cứa nát trái tim:Mày gửi một chân ko kể trận mạcMang về mang đến mẹ một bàn chânMẹ già khóc mang lại mù nhị mắtĐời tàn trong độ tuổi thanh xuân(Căn căn bệnh thời chiến)Cỗ sản phẩm công nghệ băm thịt lớn tưởng kia đã biến hóa nhân phương pháp con người một bí quyết tàn tệ nhất, để phần đông người ai ai cũng có thể nhận ra, nhưng mà Nguyễn Bắc Sơn hơn mọi tín đồ là dám thốt thành lời, mà lại là lời thơ vui nhộn như một lưỡi dao nhọn hoắt:Ngày trước mày hiền hậu như viên đấtGiờ mở miệng to ra là chửi tụcHà hà ra thế bé nhà binhNgôn ngữ tươi mát như hương thơm cứtNgày trước ngươi định đi tu tiênGiờ quân nhân tu bi-đông ừng ực<...>Giờ buổi tối nằm mơ chỉ thấy tiềnNhân nghĩa gì gì quên tuốt luốt(Bài hát khổ nhục)Con người lao vào rồi như ý bước ra khỏi guồng thứ chiến tranh sau cuối chỉ là “như rượu còn ly cặn”, là “kiếp con ngữa què”.Trong Chiến tranh việt nam & tôi, còn tồn tại một Nguyễn Bắc Sơn thiết bị hai quanh đó chất du đãng phóng khoáng, không tính chất du côn coi thường bạc, ko kể chất du kề bi hài. Đó là 1 trong những Nguyễn Bắc đánh từng trải, bay bổng lên rất cao và chui sâu dưới tối, căng mắt, căng tai mở toạc trái tim và tâm hồn để đắm chìm ngập trong dòng triết học tập phương Đông trầm mặc, như thiết yếu anh đã tự vẽ chân dung mình:Trên trái đất bao gồm rừng già núi non cùng biển sôngTrong Nguyễn Bắc Sơn gồm kẻ làm thơKẻ làm cho thơ đôi khi biến thành du đãngHoặc bên thơ theo khí hậu từng mùa(Chân dung Nguyễn Bắc Sơn)Anh đứng thân hai thái cực cuộc đời, chiêm vọng nó, hít thở, hoà tung như thể một trưa hè tắm sông và khi bước đi bờ, anh chính là Nguyễn Bắc Sơn chứ không hề là con bạn nào khác, bắt đầu toanh, mát mẻ:Trong lòng giếng nhà tôiSống một con cá trào giàNhững đêm trăngDường như y chẳng sao ngủ đượcY suy bì bõmChơi nghịch cùng ánh trăng, khí hàn cùng nướcTôi ngồi mặt thành giếngIm lìm chiêm ngưỡng y.Nói về Nguyễn Bắc Sơn và thơ Nguyễn Bắc tô thì còn muôn trùng điều nhằm nói, nhằm chọc bổ và nhìn nhìn, để phanh thây và quàng vai. Quá trình đó xin mượn lời các nhà văn đã từng nói, viết về anh:“Phong thái ngang tàng mà khinh khoái, bị tiêu diệt thì thôi, còn sinh sống thì còn vui.

Xem thêm: Danh Sách Studio Chụp Ảnh Cưới Đẹp Ở Hà Nội Được Yêu Thích Nhất Hiện Nay

Chẳng những trước khi đụng trận một ngày, mà trước khi hành quân một giờ, Nguyễn Bắc đánh cũng thản nhiên “khơi khơi chấp hết” <...> Chiến tranh so với họ đã trở thành chuyện cơm bữa, không thể lý vì chưng gì để đại ngôn, béo lối nữa”. (Võ Phiến, Bách Khoa số xuân Canh Tuất)“… Đọc thơ Nguyễn Bắc tô tôi có liên tưởng đến tiếng thơ quang đãng Dũng trong bài “Tây Tiến”, chỉ khác thơ quang đãng Dũng là kết tinh của một yếu tố hoàn cảnh bi hùng, còn thơ Nguyễn Bắc đánh là kết tinh một yếu tố hoàn cảnh bi hài”. (Doãn Quốc Sỹ, Văn số 185 ngày 1.9. 1971)“… gồm cái ngang tàng đượm màu sắc Lão Trang, đánh giặc không đề xuất lý tưởng nhưng vẫn đánh, coi trận đánh như trò chơi, yêu quý xót quân thù như ruột thịt”. (Chu Tử, tuần báo Đời số cửu tháng 11.1969)“Mấy nội dung bài viết về cuộc chiến tranh có loại hào sảng, buồn của tướng mạo Thần quang quẻ Dũng. Bài “Chân dung Nguyễn Bắc Sơn” thật hay. Đọc được một bài bác thơ tốt thấy vui mắt cả ngày”. (Viên Linh, thư riêng ngày 27.11.1969)Các bạn độc giả không tin ư? Cứ trút tiền ra download tập Chiến tranh việt nam & tôi (do hai bạn trẻ văn Phạm Văn Nhàn cùng Trần Hoài Thư chuẩn bị xếp, tái bản). Nói như Viên Linh thì với 27 bài bác thơ của đánh các các bạn sẽ sướng cả tháng, cả năm. Nếu không tin, tôi chép lại nguyên văn mấy chiếc trên đầu sách để trình làng tập thơ này (do Ngô Nguyên Nghiễm phóng bút) khi xuất bạn dạng lần đầu 1972:“Tập thơ hát công bố hát lồng lộng ai oán của một người tham dự chiến tranh Việt Nam, một thiền sư vết mờ do bụi đời, một gã du đãng trầm mặc.Những bài bác thơ xa như tiền chiến, xưa như Đường thi, dẫu vậy kỳ kỳ lạ thay, new tinh và gần cận như sáng sủa hôm nay…”.Một đoạn vấn đáp giữa Nguyễn Lệ Uyên với nhà thơ Nguyễn Bắc Sơn:Ng: Ông có tác dụng thơ trường đoản cú hồi vào vậy?NBS: Tôi không làm thơ. Tôi chỉ gồng gánh thơ đi chơi.Ng: Gánh thơ vào chiến trường, hậu cứ, đơn vị thổ…?NBS: ở đâu tới được thì ta cứ đi.Ng: Ông gánh cả rượu đế Nùng và mấy chục chai bia theo lúc hành quân?NBS: tư chục chai thứ bỏ.Ng: Gan bẩm vậy sao lúc “Qua cầu sông Luỹ nhìn quanh quất / Nước đỏ cầu đen bỗng dưng nhớ nhà“?NBS: Ồ cũng lạ thiệt. Đôi lúc tôi cũng tự hỏi: “Sắt đá ồ sao lại lưu giữ nhà”. Mẫu đó bắt đầu kỳ.Ng: không kỳ sao được lúc “Tướng xuất sắc cầm quân trăm trận chiến hạ / Còn trinh nữ hành quân hành động An“? Động Thái An nay còn không?NBS: Còn mất, mất còn; gồm không, không có.Ng: thiệt tội nghiệp cho các chị em ở bốn quận miền Bắc, vị trí “có những nhà điếm và các trại lính”.NBS: vì thế nên tôi bắt buộc “Gửi trung khu hồn vào những đám mây cất cánh / Đi tranh cãi cùng thánh hiền khô thiên cổ”.Ng: Đó là chuyện hồi xưa, cũ mèm, trên ba mươi năm rồi. Còn giờ đồng hồ thì sao?NBS: Giờ?Ng: Ừ, giờ?NBS: buổi sớm mang tiền đi hớt tócVô tình ngang một tiệm cà phêGiang hồ hảo hớn dăm thằng bạnMải mê tán phễu chẳng đến về.Ng: bấy nhiêu đó?NBS: Ông móc trong đáy thùng thử coi.Ng: Tôi lặt quanh hồ thở than và hồ nước Xuân Hương, nhằm tôi đọc đến ông nghe:Về đâu đâu cũng là đâu đóĐâu cũng vắng vẻ đất Hán HồHớt tóc cạo râu là chuyện nhỏBa ngàn nhân loại cũng không toTháng Giêng ngồi quán, quán thu phongGió nhạn môn quan thổi chạnh lòngChuyện cũ nghe nhức lòng tứ xứThương Kiều Phong, nhớ tiếc Kiều PhongTháng Giêng tất cả kẻ đi kiếm cúcNhưng cõi đời đâu có Cúc HoaThấy đám phù bình trên mặt nướcBiết bản thân đi lộn nẻo bao laLạng quạng ra kè sông ngó nướcTrên bờ bên dưới nước gặp mặt ông câuTa câu con đú ngươi con đẻnChung một trung ương hồn tất chạm chán nhauGhé thăm ông các bạn trồng cây thuốcMời nhau một chén rượu ngôi trường sinhBát cơm trắng tân khổ trong tù đọng ngụcCâu chuyện năm năm khiến cho giật mìnhKhi gã yêu Ly đâm Khánh KỵLà đâm trúng nên trái tim mìnhSông Mường Mán ko dung hào kiệtMuôn đời bóng núi đứng chông chênhNằm ngủ bên dưới cây nghìn cánh hạcDường như mặt đất tiết hương thơm hươngNgủ thẳng một lèo chiều new dậyDường như mình cũng mộng hoàn lươngDường như đứa trẻ nghìn năm trướcBây giờ đây vẫn trẻ trong taKhi về râu tóc còn nguyên vẹnMột ngày thoang thoáng một ngày quaNBS: mẹ kiếp, thơ thằng nào nhưng thơm như cứt!?Ng: hình như đó là thơ của Nguyễn Bắc Sơn.NBS: Hắn là thằng nào vậy?Ng: Nghe nói hắn là một tên lớp bụi đời thượng hạng nước ngoài hạng.NBS: Gã lếu thật.Ng: Vâng, láo. Ông liệu có còn gì khác để nói với người hâm mộ Thư Quán bản Thảo không?NBS: Ông nhắn giùm các nàng nhà lành, phần đông thằng làm thiết yếu trị, đầy đủ thằng đạo đức giả chớ bao gồm đọc một số loại thơ vào thúng mủng cảo nia trên tuyến đường bụi bặm.Ng: Cảm ơn ông.NBS: ko cần!(tháng 6/05)