Cái cười của thánh nhân

     

Cái cười của Thánh nhân - Nguyễn Duy Cần

Tác giả Nguyễn Duy buộc phải
Bộ sách
Thể loại vui nhộn
Tình trạng Hoàn Thành
Định dạng eBook prc pdf epub azw3
Lượt xem 6139
Từ khóa eBook prc pdf epub azw3 full Nguyễn Duy Cần hài hước Self Help Văn học nước ta Văn học tập phương Đông
Nguồn tve-4u.org

*

Cái cười cợt Của Thánh Nhân không chỉ là là một quyển biên khảo về văn hoa u khoác phương Đông, bên cạnh đó hàm cất trong nó đầy đủ giá trị nhân văn. Những mẩu chuyện cổ, những bài bác văn u mang trong quyển sách cho ta thấy cuộc đời dưới một lăng kính khác hài hước hơn, độc đáo hơn và thâm thúy hơn. Một cuốn sách không chỉ để download vui nhưng còn khiến cho người đọc nên suy ngẫm."Cái cười của Thánh nhân" là tiếng cười của fan thoát vòng tục lụy, tiếng cười cợt vang của con fan tự do, tiếng cười vang vọng ngàn năm mọi mấy cõi trời... Đó là tiếng cười của Lão Tử, của Trang Tử cùng của bao thánh thiện nhân không giống biết tung tăng đùa chơi với cuộc đời.Nguyễn Duy yêu cầu đã mượn chuyện ngàn xưa để cười chuyện thời nay đó! họ đang sinh sống trong một trái đất vật chất đầy đủ nhờ tân tiến khoa học kỹ thuật, nhưng tinh thần của họ mệt lắm, khổ lắm bởi vì tầm nhìn, tầm thừa nhận thức của bọn chúng ta. Bọn họ đang sống do những việc mà mình đến là đặc biệt lắm, giá trị lắm, cần thiết lắm và hầu hết cuộc tranh giành, chiến tranh, âu sầu cũng vì đó mà diễn ra...

Bạn đang xem: Cái cười của thánh nhân

Dường như cuộc sống đời thường đang thiếu hụt vắng dần sự bình yên, thiếu vắng dần dần hạnh phúc! Đọc chiếc cười của Thánh Nhân để chúng ta biết mỉm cười mình, biết xót xa thân phận của chính mình và biết trường đoản cú giải thoát để có tiếng mỉm cười đầy mừng thầm trong cuộc đời.


***

Một nhà văn tây phương có viết:

“Tình yêu là một trong vị thần bất tử,U mặc là 1 lợi khí,Cười là một trong những sự bửa ích.Không có bố cái đó, ko đủ nói đến văn hóa toàn diện”

Cười chơi quả là 1 trong sự té ích, u mang quả là 1 lợi khí căng thẳng, ngột ngạt, mẫu khô khan của các chủ thuyết một chiều, cái máy móc của trung ương hồn bởi văn minh cơ khí tinh chỉnh và điều khiển uốn nắn… đang biến loài tín đồ thành những cỗ máy vô hồn, không dám nói số đông gì bản thân nghĩ, không dám làm phần đa gì bản thân muốn… cơ mà chỉ thở bằng cái mũi của kẻ khác, nhìn bằng cặp mắt của kẻ khác, nghe bởi lỗ tai của kẻ khác… theo thẩm mỹ và nghệ thuật tuyên truyền cực kỳ đẳng của văn minh cơ khí ngày nay! Một nhỏ người trọn vẹn là thành phầm của làng hội, không biết sống với dám sinh sống theo ý mình… kia là kim chỉ nam chính cơ mà u khoác nhắm vào.

Xem thêm: Sim Bùm Viettel 2 Năm - Sim 4G Viettel Tặng 5Gb/Ngày, 150Gb/Tháng

Chính u khoác đã làm cho bà Roland, khi lên đoạn đầu đài đang “cười to” với câu nói bất hủ này: “Ôi từ Do, bạn ta đã nhân danh mi cơ mà làm trù trừ bao nhiêu tội ác!”

Lâm Ngữ Đường, mà lại trí thức Trung Hoa tặng ngay cho thương hiệu “u mang đại sư” bao gồm nói: “U mang là 1 phần rất đặc biệt quan trọng của nhân sinh, cho nên vì vậy khi mà lại nền văn hóa truyền thống của một tổ quốc đã đến một trình độ không hề nhỏ rồi ắt phải gồm một nền văn hóa truyền thống u mặc xuất hiện”.

U mặc xuất hiện là để tại vị lại mọi nghi hoặc về các giá trị thường thì của xóm hội nhưng mà đời nào thì cũng tự bởi là “văn minh nhất” định kỳ sử! bên văn Georges Duhamel khuyên người Tây Phương, trong yếu tố hoàn cảnh hiện thời, rất cần phải đặt lại tất cả mọi giá trị của văn minh, vì chưa xuất hiện xã hội nào trong văn minh lịch sử vẻ vang mà tín đồ trong trần thế điêu linh buồn đau bằng! Ở làng mạc hội trung hoa ngày xưa, thời Xuân Thu Chiến Quốc, 1 thời đại điêu linh tuyệt nhất đã đề nghị sinh ra một ông Lão, một ông Trang, để đặt lại tất cả mọi quý giá của làng mạc hội đương thời.

Nhà văn chúng ta Lâm cho rằng: “Tinh thần sinh hoạt u khoác Trung Hoa thời xưa cũng vẫn thấy bàng bạc ngay trong kho tàng ca dao Trung Quốc. Trong tởm Thi, Thiên Đường Phong, một tác giả vô danh, bởi vì thấy rõ dòng “trống không” của cuộc đời rất là vô thường của bé người, sẽ trào lộng hát lên:

Ngài tất cả xe ngựa, sao ko cưỡi, ko tế…Đợi lúc chết rồi, kẻ khác hưởng trọn đi mất thôi!