Ai còn cha mẹ xin đừng làm người khóc

     
Video Thời sự Tôi viết Diễn đàn trái đất văn hóa truyền thống vui chơi giải trí thể dục thể thao Đời sống Tài bao gồm - marketing người trẻ tuổi giáo dục technology game sức khỏe xe cộ thời trang trẻ bạn đọc Bạn nên biết
video Thời sự trái đất Tài bao gồm - kinh doanh Đời sinh sống văn hóa giải trí người trẻ tuổi giáo dục thể thao sức mạnh công nghệ xe pháo trò chơi thời trang và năng động trẻ độc giả
*

Dẫn lời một câu thơ, Huỳnh Thị Kim Thuận (sinh viên ngôi trường CĐ công thương TP.HCM) xúc rượu cồn khi nhớ về người người mẹ đã tắt hơi của mình: "Ai còn chị em xin đừng làm chị em khóc, đừng để bi đát lên mắt mẹ nghe không…".

Bạn đang xem: Ai còn cha mẹ xin đừng làm người khóc


*
Một giới trẻ ôm bà bầu khóc vào lễ trưởng thành

Ngày Vu lan cùng với những thanh niên xa công ty là cả một niềm tự khắc khoải nhớ thương và mong muốn ước. Nhưng chúng ta luôn dặn lòng, một năm không chỉ có có một ngày, nhưng ngày nào thì cũng là ngày Vu lan để hiếu hạnh với đấng sinh thành.

“Vu lan, còn ba mẹ, chúng nhỏ còn tất cả”

Xa gia đình đã 3 năm, cũng là 3 mùa Vu lan báo hiếu Hoàng Dung (cựu sv Trường ĐH khoa học Huế) không được cùng bố mẹ đón lễ Vu lan. Nghẹn ngào ghi nhớ lại đa số tháng năm còn ở nhà với gia đình, Hoàng Dung trung tâm sự: “Tôi nhớ dở cơm rau, khuôn đậu, xì dầu mà bà bầu nấu vào trong ngày Vu lan, tôi lưu giữ bố, nhớ mẹ…”.

Rồi một miền ký kết ức ùa về, Hoàng Dung kể: “Nhà tôi chưa hẳn đầy đủ, phú quý nhưng nhưng thứ anh chị em em cửa hàng chúng tôi có các nhất là việc yêu yêu mến và quyết tử của cha mẹ. Nhớ, trời Huế giá căm vào mùa đông, bên tôi không có khá nhiều tiền để sở hữ đủ thiết lập chăn bông ấm, vậy mà tất cả cửa hàng chúng tôi đều có, duy chỉ có phụ huynh là không. Hồi đó còn nhỏ quá, chỉ biết bao gồm chăn nóng đắp chứ cũng không nghĩ kỹ nhiều, giờ lớn lên mới biết cùng thương cha mẹ, phần nhiều điều đều hy sinh cho chúng tôi”.


*

Bạn trẻ con đi chùa cài đặt hoa vào ngày Vu lan báo hiếu


HOA NỮ


Bần thần một thời gian lâu, Hoàng Dung tiếp câu chuyện: “Lại nhớ, lúc nhỏ tuổi vì cuộc sống khốn khó, bà mẹ tôi làm công nhân lò gạch nung bắt buộc phải làm một ngày dài lẫn đêm, chỉ mong sao dư ra được một ít tiền may áo xống mới cho chúng tôi. Có hôm 5 giờ phát sáng mẹ đã đi vào hơn 21 giờ đồng hồ tối bắt đầu về, bữa tiệc chỉ gồm mỗi cơm trắng canh rau, vậy mà người mẹ vẫn đủ sức để bươn chải lo cho shop chúng tôi mỗi ngày. Bây giờ, phụ huynh đã bên cạnh 50, sức mạnh của người mẹ cũng không thể như trước nữa, mẹ rất đơn giản mắc những bệnh dịch do thời tiết thay đổi, còn bố tôi thì đầu tóc gần như bạctrắng. Biết nói làm sao hết, gần như sự mang lại đi ko tiếc gì của bố mẹ, trao trọn lòng tin và để cho công ty chúng tôi có được ngày hôm nay…”.

“Vu lan năm nay, tôi vẫn không về nhà, vẫn ghi nhớ những dở cơm chay tịnh của mẹ, vẫn mua hoa lên ngực trái, vẫn nhớ chữ hiếu, vẫn nhớ những hy sinh biển trời mà bố mẹ dành cho shop chúng tôi như vừa mới diễn ra ngày hôm qua… Nhưng như ý là chúng tôi còn tía mẹ. Vu lan này, còn cha mẹ, chúng tôi còn vớ cả”, Hoàng Dung nghẹn ngào nói.

Mẹ, người thanh nữ tuyệt vời nhất cuộc sống con!

Mất tía từ nhỏ, một mình mẹ nuôi 9 cả nhà em địa điểm miền núi xa tít của tỉnh Gia Lai, ngày hôm nay, ở tp đông fan Rcom H’Tuyết (sinh viên ngôi trường ĐH công nghệ xã hội với nhân văn TP.HCM) rơi nước mắt nhớ về người mẹ tảo tần đã hy sinh cả cuộc đời anh chị em Tuyết.

“Ngày Vu Lan đã thật ấm cúng biết từng nào khi tôi hoàn toàn có thể trở về nhà với chạy mang lại ôm mẹ thật lâu. Vậy là đã gần 7 tháng tính từ lúc dịp tết tôi chưa được về thăm mẹ. Kể từ khi học đại học ở TP.HCM, tôi vô cùng ít lúc về nhà. 1 phần vì không có tiền download vé xe pháo về, một phần tôi sinh hoạt lại thành phố để triển khai thêm kiếm chút tiền đểtrang trải cuộc sống. Chắc hẳn rằng không chỉ tôi mà hầu như ai là người con xa xứ ắt hẳn đa số thấy tủi thân khi không thể trở về nhà để báo hiếu cha mẹ vào một ngày vô cùng chân thành và ý nghĩa như thế này”, Tuyết giãi bày.

Xem thêm: Cách Cân Bằng Phương Trình Hóa Học Dễ Nhất, Cách Học Tốt Phương Trình Hóa Học Hay

Tuyết nói lúc nào nỗi nhớ bà mẹ cũng dưng trào trong trái tim của cô nàng xa nhà, nỗ lực nhưng không hiểu biết sao, ngày lúc này cảm xúc ấy lại mạnh mẽ đến như vậy.

“Từ lúc cha mất, khi đó tôi mới học lớp 5 thì chị em đã phải một mình gồng gánh nuôi 9 đứa con. Vừa làm cha, vừa có tác dụng mẹ, mọi nếp nhăn bên trên mặt người mẹ hiện ra những hơn. Vày tình thương con cháu vô bến bờ mẹ đang không quản cực nhọc khăn, nhọc nhằn, ngày ngày còng sống lưng “bán mặt cho đất, bán sống lưng cho trời” để sở hữu cơm ăn, áo mặc đến 9 đứa con. Có những khi cơn đau khớp hành hạ và quấy rầy nhưng bà bầu chẳng dám phàn nàn một lời vì sợ các con lo. Nay bà bầu đã xung quanh 60 - mẫu tuổi nhưng lẽ ra nên nghỉ ngơi thì người mẹ tôi vẫn buộc phải ngày ngày đi làm ruộng để nuôi con nạp năng lượng học. Công ơn đó bao giờ đứa nhỏ này new trả hết, mẹ ơi!”, nước mắt không nén lại được, Tuyết nói ko thành lời.



Ngày Vu lan Tuyết đang không thể về cùng với mẹ, Tuyết gửi hầu như lời yêu thương cho mẹ của chính bản thân mình và luôn tâm niệm ngày nào cũng sẽ là ngày Vu lan nhằm Tuyết nỗ lực học thật giỏi, cố gắng làm thêm tìm tiền trang trải để sút phần nào rất nhiều nhọc nhằn của mẹ.

“Con nhớ người mẹ rất nhiều, con ước ao về công ty để kể cho bà mẹ nghe cuộc sống thường ngày của con ở tp tấp nập này, nấu bữa ăn cho mẹ ăn để khoe con gái mẹ vẫn biết nấu ăn uống rồi cùng gửi đến chị em những lời cảm ơn từ đáy lòng con. Mẹ ơi! bé cảm ơn chị em đã sinh ra anh em chúng nhỏ và nuôi dạy bọn chúng con đề nghị người. Cảm ơn chị em vì những hy sinh thầm yên ổn để giành cho chúng nhỏ những điều tốt nhất. Và bà bầu ơi, với nhỏ ngày nào thì cũng là ngày Vu lan để tụi con được hiếu hạnh với mẹ”.

"Ai còn bà mẹ xin chớ làm bà mẹ khóc…"

Dẫn lời một câu thơ, Huỳnh Thị Kim Thuận (sinh viên ngôi trường CĐ công thương nghiệp TP.HCM) như nghẹn vị trí cổ họng khi nhớ về người chị em đã tạ thế của mình: “Ai còn mẹ xin chớ làm mẹ khóc, chớ để bi tráng lên mắt người mẹ nghe không…Mẹ ơi!”

Thuận hiện ra với đôi chân không lành lặn, từ nhỏ dại đã ngồi một chỗ, bỏ qua hết phần đông lời dị nghị của người đời, chị em là đôi chân vững chãi mang lại Thuận mang đến trường. Chũm mà năm Thuận học xong lớp 9, mẹ đã không qua ngoài vì tình trạng bệnh ung thư, với từ đó, đa số thứ ngoài ra sụp đổ cùng với cô bé bỏng bé bỏng này.

Nhưng nhớ tới các lời dạy của mẹ, lưu giữ tình yêu thương vô bến bờ mà bà mẹ đã giành riêng cho mình, Thuận quyết không đầu sản phẩm số phận và sống vui vẻ mỗi ngày để người mẹ dưới suối tiến thưởng được mỉm cười.

Ngày Vu lan về, Thuận cắn chặt môi mua lên mình bông hoa trắng, rồi ứa nước mắt call “Mẹ ơi!”.

“Me ơi! hầu như ngày còn có mẹ nhỏ rất vô tư không ngại không suy nghĩ về tương lại. đa số sinh hoạt hay thú vui hằng ngày đều phải có mẹ mặt cạnh. Bà mẹ là đôi chân, bà mẹ là tín đồ bạn, lúc nhỏ bệnh tốt trở trời con đau chân, bà bầu thức suốt cả đêm ngồi lân cận chăm con, tẩm quất cho nhỏ dễ ngủ, lúc nhỏ phẫu thuật bà bầu đã khóc không hề ít vì lo đến con. Lúc chị em phải chống chọi với căn bệnh ung thư, con biết bà mẹ rất đau dẫu vậy trước khía cạnh con bà bầu không bao giờ tỏ ra bản thân đau, mẹ không muốn con lo, đến ngày người mẹ trút hơi thở cuối bà bầu vẫn mỉm mỉm cười với con…”, không giấu được cảm xúc, Thuận vai trung phong sự với công ty chúng tôi như đang giãi bày với mẹ.

Miên man theo mẫu cảm xúc, Thuận nói: “Me ơi, vẫn 3 năm mẹ không còn ở bên con. Tưng năm còn chị em đến ngày Vu lan thì bé được sở hữu lên ngực bông hồng đỏ. Nhưng lại 3 trong năm này thì con phải cài lên ngực bông hồng trắng. Điều kia cho con biết là con đã không còn mẹ. Nhưng mẹ à, người mẹ lúc nào cũng trong tim con. Nhỏ lúc nào cũng khắc sâu hình hình ảnh của bà mẹ và hầu hết dặn dò của mẹ giành riêng cho con. Người mẹ ơi mẹ yên tâm bà mẹ nhé nhỏ sẽ khỏe mạnh và thực hiện được mong mơ của bà mẹ con mình”.

Thuận cũng không quên gửi gắm: “Ai còn bà bầu xin đừng làm chị em khóc, chỉ có chị em mới là người yêu thương ta vô hạn bến. Mất người mẹ rồi mới biết được cả trần thế này không có ai sánh được bởi mẹ. Ví như còn mẹ, một năm ngày nào cũng biến thành là ngày Vu lan để chúng ta được báo hiếu”.